Now Playing Tracks

-Ba biết con nghĩ sao về đám cưới không?
-Con nghĩ sao?
-Con cảm thấy rất vinh dự khi có một người dám tin tưởng và cam kết với con nhiều như vậy. Nhưng chỉ vậy thôi. Còn tất cả những điều còn lại, gia đình, con cái, trách nhiệm…con đều không thích hết. Các cô gái cứ bị tiếng ồn của gia đình và những người xung quanh, lao tới cột mốc đám cưới mới là hạnh phúc. Mọi người không nhìn thấy cô ấy đang sống vui vẻ, cứ muốn cô ấy phải có gia đình mới gọi là bình thường. Yên lặng đi, để một cô gái lắng nghe bản thân mình xem đối với cô ấy thế nào là hạnh phúc.
(via chuyencuabeo)
- Vì sao anh chọn cô ấy?
- Phải nói là cô ấy chọn tôi mới đúng.
- Ủa, anh nói gì lạ thế. tôi thấy ngoại hình cô ấy cũng bình thường thôi mà.
- Ha ha. Có một lần tôi rủ cô ấy đi xem buổi công chiếu một bộ phim li kỳ nổi tiếng. Đến đoạn cuối phim cả rạp (trong đó có tôi) cùng ồ lên ngạc nhiên với cái kết đầy bất ngờ thì cô ấy vẫn ngồi im không biểu lộ tí cảm xúc nào. Đến lúc ra khỏi rạp tôi hỏi cô ấy về bộ phim. Cô ấy nhăn nhăn mặt và nói “Predictable”. Anh thấy không, gái đẹp thì dễ kiếm chứ người thông minh mẫn tiệp như thế thật khó tìm.
- Lấy một cô gái thông minh như vậy anh không sợ cô ta sẽ nắm hết mọi chuyện của anh trong lòng bàn tay sao?
- Ha ha, không. Nếu anh thật sự yêu ai đó, anh sẽ thành thật với tình yêu đến mức không có gì phải giấu hay sợ người ta phát hiện.
Trung Thần Thông (via nhatkycuaca)

nhiều khi không phải không muốn tin.
Chỉ là, chưa đủ để tin

Trong đầu có quá nhiều chông chênh. Nghĩ cả đêm, nghĩ cả trong giấc ngủ chập chờn: ” Mình phải tập tin chứ, phải không?”

- Nhưng mà lấy đâu ra đây?

Quá khứ bòn rút hết sạch sẽ niềm tin, niềm vui. Chỉ còn lại những nỗi sợ hãi, sự cô độc. Gồng lên mỗi ngày mà chẳng hiểu vì sao. Thảng hoặc, không thể tự khiến mình vui, thế là lại mong ai đó có thể kéo mình đi và làm mình cười.

Nhưng mà va vấp quá chừng, nhận ra ai cũng phải vì bản thân trước nhất đã. Mình phải khỏe và vui, thì mới chăm lo được cho người khác, mới làm cho ai đó cười được.

Nhiều lần lắm, thấy mình nhỏ bé trong đám đông và chìm nghỉm. Lạc loài và non nớt. Yêu thương đến bạc cả lòng, nghĩ mình không cần nhận lại đâu. Nhưng lại đắng đót nhận ra mình thèm được yêu thương cùng cực. Thèm được yếu ớt và con trẻ. Thèm khóc cười tự nhiên. Thèm một ai đó chỉ thấy mình thôi và mình cũng chỉ cần người ấy. Thèm được là mình trần trụi, ngu ngốc, nhỏ xíu xiu…

Mình đã không chọn được bố mẹ. Mình cũng không chọn được cách sinh ra và không có quyền phán xét chuyện của người khác. Mình sinh ra, không để yếu đuối. Không được phép yếu đuối.

Những ngày tháng đẹp nhất, còn chưa tới mà.

Em ạ. Phải sống. Có mỏi mệt thế nào cũng phải cố gắng sống tốt lên.

Nhiều khi vẫn nhói tim với tất cả những gì liên quan tới D.
1 năm, thật dài quá. Cứ như nửa đời người vụt mất.
1 năm mà suy nghĩ già đi như trôi đi cả 10 năm.
Chẳng thể xóa hết sạch từng ấy kỉ niệm. Chẳng thể bảo không còn thương D.
Chẳng thể ngừng nước mắt mỗi khi thấy tội nghiệp D vô cùng.
Nhưng tôi chẳng còn yêu D được nữa. Tôi không còn thanh thản khi ở cạnh D. Tôi nhắm mắt lại không còn thấy D. Mở mắt ra cũng không nghĩ đến D.

Buồn lắm.
Nhưng D không phải dành cho tôi.

Tôi sợ.
Tôi sợ tự nhiên có một gia đình.
Sẽ lóng ngóng và ngu ngốc.
Sẽ lại bi kịch.
Sẽ lại đau đớn.

Tôi chỉ cần một mình.
Ngắm nhìn một người khiến cuộc sống của tôi yên an.
Ngắm nhìn V.A
Chỉ cần vậy thôi.
Không sao cả.
Không cần ràng buộc chi hết.
Cứ bình thản bên cạnh đời nhau.
Đừng làm đau nhau :)

Có những ngày tháng trôi qua vội vã quá. Những khuôn mặt người không còn nhớ rõ. Ai khóc ai cười cũng không còn trong tâm trí. Vui rồi cũng nhạt, đau rồi cũng nhòa.

Mỏi mệt quá rồi…

Tôi thấy lạ kì. Anh ấy lạ lùng. Còn tôi cũng ngốc dần đi.

Nghĩ xem.

Vài tủi hổ, chỉ cần thấy Anh ấy là bay biến.
Vài đau đớn cũng chỉ cần Anh nói Thương mà cũng êm.
Vài buồn bực, chỉ cần Anh pha trò lại cười toe.
Vài dỗi hờn, chỉ cần Anh cầm tay hỏi*Sao nào Em ngốc này* là lại hớn hở.

Anh ấy biết đủ cách để có đủ thứ. Lẫn buông đủ thứ. Nhưng Anh ấy cũng trẻ con, khổ sở đến mức làm Tôi muốn Yêu Thương gấp bội. Tôi muốn hiểu,.muốn bên Anh ấy rất nhiều.

Tự hỏi, mình cần Anh ấy đến thế có ổn không?

Chẳng biết được sẽ có gì xảy ra nữa. Nhưng, nếu không yêu đến tận cùng. Tôi sẽ đau đớn suốt quãng đời còn lại.



Có nhiều sợ hãi rất mơ hồ.
Như là tôi chỉ cần quay lưng là Anh ấy biến mất.
Như là rời mắt đi là Anh ấy biến mất.
Như là Anh.Ấy.Biến.Mất.

Tôi Ngốc.
Vẫn cứ tin, một ngày nào đó. Sẽ có người thương tôi hơn cả chính họ, hơn cả chính tôi.
Ừ.
Tôi dù không muốn vẫn cứ luôn tin.
:)

To Tumblr, Love Pixel Union